Phim sex anh trai dâm dạy em gái học bài

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV X3
0 views
|

Phim sex anh trai dâm dạy em gái học bài hai anh em làm tình, anh trai dâm dê gạ địt em gái ruột của mình, em gái học sinh ngây thơ địt nhau với anh trai. Ngày tháng dần trôi, lúc ban đầu, Minh Đoàn luôn sống trong trạng thái chờ đợi sự trả thù từ Mạnh Đức nhưng ngạc nhiên là không có điều gì xảy ra, vết thương trên mặt đã được xử lý ổn thỏa, không làm ảnh hưởng đến độ đẹp trai của bản thân, Minh Đoàn thở phào. Lúc biết được sự việc, cha của Minh Đoàn rất tức giận, tức vì thằng con trai không ra gì một thì lo lắng đến việc chuyện này sẽ làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của ông ta mười.

“Mày là thằng ngu! Mày muốn chết vì một con đàn bà sao? Thiên hạ này thiếu lồn cho mày chọn à, đồ ngu!”

“Cô ấy là con dâu tương lai của cha đấy.” Mặc dù biết là mình gây chuyện lớn nhưng Minh Đoàn vẫn cứng miệng.

“Hừ! Con dâu là cái đếch gì, ngay kể cả mày, nếu có chuyện gì xảy ra tao thịt cả mày ấy chứ mà con dâu.”

“Ha ha, cha đừng đùa, con mà làm sao thì cha lấy ai mà nối dõi chứ.” Minh Đoàn cười nhạt, hắn không để tâm bao nhiêu đến lời nói của cha hắn, mấy ngày gần đây hắn nhận được báo cáo, Mạnh Đức giống như bị có vấn đề về đầu óc, suốt ngày nửa điên nửa dại nhìn chẳng giống một con người bình thường, đang nằm ở trong căn nhà của hắn. Kẻ như vậy có gì mà khiến một người thông minh như hắn phải lo sợ.

“Không có mày tao đẻ đứa khác!” Cha hắn phất tay bỏ đi, ông cũng chỉ muốn dằn mặt thằng con sau này sống biết điều một chút.

“Ặc!” Đang uống một ngụm nước lọc mà suýt thì nghẹn, Minh Đoàn ho khan liên tục.

Còn về phần Thanh Nhung, từ sau cái ngày đó nàng dần trở nên trầm mặc, ít nói, ít cười, ít cả biểu hiện ra cảm xúc trên khuôn mặt. Nàng không có trở lại gặp Mạnh Đức thêm lần nào nhưng vẫn để ý hỏi thăm tình hình của hắn, biết được hắn không bị vết thương gì quá nặng, nàng cũng yên tâm phần nào, hi vọng thời gian sẽ chưa lành những vết thương ngoài da lẫn trong lòng của Mạnh Đức. Đối với Minh Đoàn, nàng biết bản thân sẽ không rời bỏ người đàn ông này nhất là sau khi nàng biết mình đã có thai. Quan hệ giữa nàng với hắn dần trở lại bình thường, dù gì đi nữa thì Minh Đoàn làm tất cả mọi điều không phải vì hắn yêu nàng hay sao. Mất một khoảng thời gian để cả hai điều chỉnh lại cảm xúc và tìm kiếm lại ham muốn tình ái của mình, thời kì đầu của thai kì không làm thay đổi cơ thể của Thanh Nhung nhiều lắm, chủ yếu là nàng cảm thấy thèm muốn chuyện ân ái nhiều hơn một cách lạ thường, tuy nhiên, vì biết nàng mang thai nên Minh Đoàn đã kìm chế và nhẹ nhàng hơn rất nhiều khi hai người ở bên nhau. Những tưởng hình ảnh về Mạnh Đức sẽ dần phai mờ và sẽ có một ngày nàng sẽ quên được đi người đó, nhưng Thanh Nhung không ngờ được…

Mạnh Đức thực hiện động tác nuốt, ấn cái thứ từ cổ họng xuống cái dạ dày trống rỗng đã hai ngày của hắn, hắn ăn trong vô thức mà không quan tâm đến cái đang cho vào miệng là cái gì. Ngày hôm đó, sau khi thức dậy ở bệnh viện hắn trở thành giống như một người mất hồn, không có tác động gì từ những người xung quanh có thể khiến hắn phản ứng lại.

“Tội nghiệp cậu ấy, còn trẻ mà đã ra nông nỗi này.” Nữ y tá tầm trung tuổi nói với vị bác sĩ vừa kiểm tra tình trạng của hắn.

Hắn cần người tội nghiệp sao, một cơn giận dữ bốc lên trong đầu Mạnh Đức, bàn tay hắn siết chặt lại, những đầu móng tay đâm vào da thịt để lại những vết hằn thâm tím. Píp píp píp… Tiếng kêu phát ra từ chiếc máy đo nhịp tim ở đầu giường, vị bác sĩ đứng ở cửa phòng vừa chuẩn bị đến khám cho bệnh nhân khác vội quay trở lại kiểm tra tình hình.

“Huyết áp tăng cao! Nhịp tim cũng tăng nhanh quá!…”

Mọi thứ trước mắt tối đen lại, hắn ngất đi… Tình trạng của hắn cũng khá dần lên, nhưng hai ngày sau, bác sĩ bỗng phát hoảng khi không nhìn thấy hắn ở trên giường bệnh, tìm khắp bệnh viện đều không thấy bóng dáng hắn đâu, kiểm tra camera thì phát hiện hắn bỏ trốn khỏi bệnh viện ngay sau thời điểm kiểm tra sức khỏe buổi sáng. Bệnh viện thông báo với họ hàng của hắn cũng như cũng đến nhà để kiểm tra sức khỏe cũng như đề nghị hắn trở lại bệnh viện để điều trị thêm vài ngày cho mọi thứ tốt lên nhưng tất cả mọi người đều bị hắn đuổi khỏi nhà, hết cách, vị bác sĩ kia đành thở dài mà ra về, ông ta đã làm hết sức mình, dù hắn có làm sao thì cũng sẽ không làm lương tâm người thầy thuốc của ông day rứt.