Phim sex chơi 2 em rau cực dâm quen trên tinder

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV X3
0 views
|

Phim sex chơi 2 em rau cực dâm quen trên tinder địt 2 em rau dâm đãng mới quen thật tuyệt, chơi lỗ nhị của 2 em phê vãi đái. Các bạn cứ nghĩ được cô cho đéo thì ngày nào cũng đéo là không đúng. Ở nông thôn có dâm có nứng cỡ nào thì cũng có hồi có chập. Bởi vì người ta còn làm lụng chân tay, vườn tược nhà cửa , heo bò gà chó…. Nội trong ngày không có thời gian . Cho dù có làm ít đi nữa thì những cử thời gian phân bố hằng ngày nó cũng lấp đầy khoảng nghỉ ngơi rồi. Chưa kể là mệt mỏi , làm người ta quên phắn đi. Chứ mấy mẹ ở đô thị thì khác cứ phè phỡn nên có thể hàng ngày.

Đó là một lẽ , còn một lẽ khác là người ta sợ điều tiếng, nên người ta lựa những lúc thích hợp mà làm.

Còn cô Kim tớ nghĩ là cô dâm thôi . Nói chồng cô chú Luận đéo cô không đã hay yếu sinh lý không thì không phải, hai vợ chồng tạch đùng cũng sòn sòn một bầy con, nếu yếu thì có lẽ chả có đứa nào. Mấy năm trước đó khi tớ còn học cấp ba thời ấy khoảng những năm đầu 2000. Lúc ấy chú Luận còn ở nhà không đi bán bánh, tớ đã nhìn thấy ở gốc chuối ngay chuồng bò cả đống vỏ bao cao su mới cũ lẫn lộn. Toàn hàng cấp phát của trạm y tế xã trong phong trào kế hoạch hóa gia đình, mà nhà cô Kim lại nằm trong diện quy hoạch khống chế sự bùng nổ dân số. Cái này tớ biết rõ ràng vì mẹ của thằng bạn tớ làm ở trạm y tế xã kim luôn chi hội trưởng hội phụ nữ thôn. Lâu lâu nhờ tớ cầm hộp bao anh OK đưa cho nhà cô Kim. Hồi ấy tớ chả quan tâm Ok, Ô kiết gì hết.

Khi cô cho tớ đéo , lúc đéo được rồi thì tớ cũng sợ, mà lại thích ăn. Cái gì chứ ăn kiểu vậy khoái lắm.

Mà thêm dạo ấy thằng con của cô nó thi xong học kỳ , nên nó ở nhà thường xuyên, muốn ăn phải chùi mép. Tớ phải nhịn, mà nhịn thì đói. Càng đói càng thèm ăn. Thèm ăn không có cái ăn lại đói. Cái đói nó hiện rõ mỗi khi thấy thức ăn ngon mà chả ăn được nữa.Vì tớ với cô cùng xóm mà.

Rồi lại thêm chú Luận về nhà giúp việc , nên muốn ăn ngon phải tạm hoãn.

Chưa kể là lúc vắng người cô Kim cũng không bóng gió gì về việc ấy. Mà tớ thì cũng không phải là dạng manh động . Nên cứ vậy trôi qua.

Cho đến một ngày như mọi ngày. Chỉ khác mùa mà thôi. Đó là lúc chú Luận ra đi tìm đường cứu nước, quên ra đi tìm đường kiếm bạc, con cô lên đường đi ra thị xã.

Buổi trưa trời hơi se lạnh của tiết trời mùa đông gió đông bắc mưa phùn gió he. Trời xui đất khiến đi vào nhà cô. Tớ vào không phải là khoái đéo , hay vào để cô cho đéo. Mà vào chơi bình thường. Mùa ấy thì ở quê rảnh lắm, mưa lùn phùn gió nữa người ngại ra đồng. Ngồi tán dóc hồi lâu cô ăn cơm xong dọn rửa tớ mới đi về. Lúc này cũng chả nghĩ là đéo trong tư tưởng. Tư tưởng tớ trong sáng như gương ấy.

Ngồi chơi về gì sớm vậy?

Thôi về cô ơi.

Về có làm gì đâu. Ngồi đây chơi đi, cô gần xong rồi.