Phim sex mút chim anh đi anh sẽ địt em lên đỉnh

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV X3
0 views
|

Phim sex mút chim anh đi anh sẽ địt em lên đỉnh làm tình với em gái dâm đãng, cho em mút chim để anh nứng rồi anh sẽ địt cho em lên đỉnh cực khoái. Nhưng bộ phim này là về một ca sĩ khác mà lại phát toàn bài của cháu vậy có được không? Bên phía sản xuất họ chịu hay sao ?. Mà cháu chưa từng đóng phim nhỡ may mà…
Tôi nghi hoặc lấy làm khó hiểu hỏi lại. Cũng chẳng mặn mà gì với cái live show dự tính đó.
– Yên tâm, cháu hiện giờ đang nổi tiếng như vậy. Lượng fan còn nhiều hơn cái tên ca sĩ nam chính trong phim ấy chứ. Họ mời cháu là nhằm tạo danh tiếng để đảm bảo doanh thu phòng vé, điều kiện nào mà chẳng phải chấp nhận. Còn diễn xuất, cháu cứ diễn sao mà không được có bên đạo diễn lo hết rồi, cứ yên tâm đi.
– Rồi…vậy cũng được nhưng cháu sẽ diễn cùng những ai vậy…
Nếu đã nhận lời tôi cũng muốn làm cho thật tốt, nên tiện tay mở kịch bản tính đọc lướt qua. Còn về hợp đồng, tôi thấy chẳng cần thiết phải xem qua vì dù sao phía công ty cũng chẳng dám để tôi chịu thiệt.
– Dự án này lớn mà, lại đề cập tới showbiz nên toàn người nổi tiếng tham gia thôi. Nhất là có cả Mây đang rất nổi tiếng trên truyền hình. Cháu sẽ được đóng cặp với cô ta đó.
– Chẳng phải cô ta có bạn trai rồi còn gì. Mà có vẻ lớn tuổi hơn cháu nữa vậy có gì mà đáng vui đâu ?
-Trời ơi, ai nói gì về vấn đề tuổi tác hay đời tư của cô ta. Chủ yếu là do cô ta đang nổi, cháu diễn chung cũng xem như tiện bề đánh bóng tên tuổi luôn.

Tôi chép miệng cho qua, dù sao tôi cũng hi vọng đóng cặp với mình là một diễn viên nào đó trẻ đẹp ít nhất cũng có thể nhân cơ hội chiếm lời chút đỉnh. Nhưng dù sao cũng không có lí do chính đáng để phản đối nên tôi cũng đành chấp nhận chứ biết sao được.
Lán lại công ty cho tới tối muộn rốt cuộc thì tôi cũng phải quay về nhà. Về tới nơi nhìn đồng hồ thấy mới hơn chín giờ, đoán chừng tầm này Trâm còn chưa ngủ. Tôi ráng mở cửa khẽ nhất có thể để tránh đánh động tới nó.

– Anh hai, về rồi ạ…
– A haha..anh về rồi đây..hahaa..

Vừa vào trong nhà, đột nhiên nghe cái Trâm hỏi, tôi giật mình cười gượng đáp lời rồi vội bỏ về phòng. Không biết con bé có phát hiện tôi tránh mặt nó không nhỉ ? Buông mình nằm vật xuống giường, tôi thực sự buồn chán vì chẳng biết phải làm sao để đối mặt với nó sau tình cảnh đáng xấu hổ kia.

– Anh hai…má về quê mấy hôm đó. Bữa tối em làm xong để ở bàn anh xuống ăn mau kẻo nguội…

Tiếng cái Trâm ngoài cửa chợt vang lên làm tôi lại lần nữa thót tim như bị người giẫm phải đuôi.

– Anh hai …?

Tôi còn đang chần chừ không đáp lời, tiếng con nhỏ ngoài cửa lại hối thúc.

– À…anh biết rồi, em ăn… đi. Anh ăn tối ở công ty rồi…
– Dạ…

Tiếng nó có vẻ mất hứng, tôi thực cũng không muốn để nó dùng bữa một mình. Nhưng hiện giờ tôi chẳng biết phải đối mặt với nó ra sao nữa. Còn gì xấu hổ hơn khi để em gái mình nhìn thấy cái cảnh đó cơ chứ, còn đâu hình ảnh người anh đáng kính nữa đây. Mang tâm trạng áy náy ấy tôi cũng chẳng buồn thay đồ mà cứ nằm nghĩ ngợi miên man tới khi thiếp đi.
Biết má đi vắng, Tôi liền viện cớ phải tập trung sáng tác nên phải ở phòng thu mấy hôm. Không dám nói trực tiếp nên tôi chọn cách nhắn tin cho nó để khỏi phải ngượng ngùng.
Ba hôm sau, phát chán khi cứ phải luyện thanh rồi nghe mấy tên ở phòng thu tán nhảm về chuyên môn. Họ cần tôi luyện thanh làm quái gì, khi mà lên sân khấu toàn bắt tôi phải lipsync. Những bài tôi sáng tác cũng vậy, đến khi chỉnh sửa xong xuôi cũng đâu giữ lại chút gì của riêng tôi nữa. Thậm chí giọng hát cũng bị autotune chỉnh tới méo mó, rồi kêu làm vậy cho thêm phần đặc sắc. Đến nỗi tôi còn chẳng dám nói quá nhiều khi phỏng vấn vì sợ người khác nghe ra sự khác biệt.

– Anh hai, đang có chiếu bài của anh nè. Lại xem chung với em đi…

Chưa kịp cởi giày trong tiếng con nhỏ từ phòng khách đã vọng ra. Cửa chính nối liền nên chẳng khó để nó thấy tôi. Thực sự tôi nghĩ sao nó cứ phải có mặt lúc tôi về nhà thế này ? Bây giờ cũng một giờ chiều rồi nó không cần học bài hay muốn đi chơi đâu đó sao ?

– À…thôi, anh…đang mệt nên…em cứ xem nhé.

Cuống quít cởi vội đôi giấy còn không dám lán lại để cất lại tủ tôi liền xoay người toan chạy biến về phòng mình.

– Vậy anh cũng ăn cơm đi. Em nấu nhiều để trong bếp đó.
– Thôi…thôi..anh về phòng nghỉ đã..

Còn không dám nhìn vào mắt nó, tôi vừa nói vừa chạy vội về phòng mình. “A…a…!!” Lăn lộn trên giường tôi vùi đầu vào gối hét lên. Thực sự tôi thấy rối quá, không lẽ cứ phải tránh mặt nó thế này hay sao? Nhưng chỉ cần nghe tiếng con nhỏ hay nhắc tới nó là tôi lại bất giác nghĩ tới tình cảnh tối hôm đó. Ngay cả lúc này chỉ mới đáp lời nó thôi, người tôi đã ngượng tới nóng rần, vã cả mồ hôi hột mất rồi.
* Cộc…cộc..cộc..*

– Gì…gì đó.
– Anh hai, em vào được không ?
– Chuyện…chuyện…gì để sau được không tại…anh mệt…

Không có tiếng đáp lời, ngỡ răng nó đã đi tôi lại thở dài vùi đầu vào gối. Không lẽ anh em tôi cứ phải thế này hay sao ?

– Anh…anh tránh mặt em đó hả ?

Ngỡ ngàng một hồi tôi vội lên tiếng chống chế.

– Không… không phải vậy, anh đâu có….
– Chứ sao nữa, hôm trước cũng vậy . Thậm chí anh còn không thèm nhìn em nữa. Anh muốn em với má lên sống cùng để em phải chịu cảnh lạnh nhạt thế này hay sao ? Em không cần biết nếu em làm sai gì thì anh cũng phải nói đi chứ. tránh mặt em thế này em khó chịu lắm.
– Nhưng..không phải…

Tôi còn chưa kịp dứt lời, cái Trâm đã tự ý mở cửa bước vào. Nhìn mặt nó lúc này rưng rưng mà tôi phát thẹn. Con bé không nói lập tức lên giường ngồi kế bên tôi để tôi phải quay mặt tránh ánh mắt nó.

– Rồi đó, anh nói xem tại sao tránh mặt em mấy hôm nay…
– Anh…

Tôi còn chưa biết nói gì, nó lập tức tiếp lời.

– Là vì chuyện tối đó đúng không ?