Phim sex nữ sinh dễ thương trốn học đi nhà nghỉ với anh trai kết nghĩa

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV X3
0 views
|

Phim sex nữ sinh dễ thương trốn học đi nhà nghỉ với anh trai kết nghĩa vụng trộm với anh trai trong nhà nghỉ, em nữ sinh lồn đẹp nứng lồn. Trở về căn nhà quen thuộc, trống rỗng của mình, hắn nhốt mình ở trong nhà ngày này qua tháng khác giống như một con thú bị thương trốn về hang ổ của mình, liếm láp lấy vết thương, và chờ đợi cơ hội. Dần dà, thế giới quên lãng đi rằng vốn có một người tên là Trần Mạnh Đức tồn tại trên cõi đời, vài người quen thi thoảng ghé qua hỏi thăm hắn nhưng cũng dần thất vọng khi nhìn thấy hình tượng của hắn lúc này mà cũng không còn lui tới nữa. Mạnh Đức suốt ngày chìm đắm trong sự hận thù, ăn uống là việc cuối cùng hắn làm khi cơ thể đã gần như không chịu nổi nữa, tuy nhiên không ai biết được, mỗi tối lại có một thân ảnh tàn tạ, lang thang vô định ở một vài địa điểm nào đó không theo một quy tắc nào.

Téo teo tẻo tèo teo…

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Tú rời mắt khỏi màn hình máy tính rồi với tay cầm lấy chiếc điện thoại đặt ở bên cạnh lên, cậu có chút hoài niệm tiếng chuông của chiếc điện thoại đầu tiên mà cậu được bố mẹ mua cho, từ đó trở đi dù có thay điện thoại nào thì cậu vẫn để nguyên kiểu chuông đó. Tú thầm nghĩ trong đầu, không phải là lão Hùng đó chớ, hôm qua vừa mới gọi điện hỏi hắn tình hình trang web thiết kế đến đâu rồi, hôm nay lại gọi à. Liếc thấy số điện thoại hiện trên màn hình, ừm, chắc không phải là ông Hùng rồi, UNKNOW?, thể loại gì đây, cứ làm như FBI không bằng ấy, tặc lưỡi, Tú vuốt nhẹ ngón tay để nhận cuộc gọi.

“Alô, ai đấy?” Tú từ tốn nói, sau khi vào trong nam lập nghiệp, dạo gần đây cậu làm ăn khá ổn, tính toán đâu đó 3 4 năm nữa là có thể đủ tiền mua nhà chung cư rồi… tất nhiên là trả góp, lần này biết đâu lại vớ được khách sộp, ai mà biết được.

Đợi hơn 10 giây không thấy có ai trả lời, Tú nhấc điện thoại ra để nhìn, vẫn đang trong cuộc gọi, “Alô?”, không phải là trục trặc gì chứ. Tiếng thở như có như không ở trong điện thoại làm Tú hơi giật mình, cậu nói mà hơi run run: “Đức phải không?”

“Đúng vậy!” Một tiếng nói làm Tú cảm thấy rùng rợn, cảm giác khá giống như hôm vừa rồi đi xem phim kinh dị cùng cô bạn mà cậu đang tán tỉnh. “Tôi cần cậu giúp!”

“Đức cần mình giúp gì?” Mặc dù lần đó Mạnh Đức đã nói rằng ân tình của hắn cậu đã trả xong nhưng Tú vẫn quyết định hỏi xem Mạnh Đức cần cậu giúp điều gì, nếu trong khả năng của bản thân, Tú vẫn sẽ không nề hà.

“Không có gì nhiều, mọi thứ đã sắp xếp xong xuôi hết, tôi cần một người thao tác trong lúc tôi hành sự.” Kế hoạch đã được hắn chuẩn bị từ lâu, bây giờ chỉ còn thiếu một người hỗ trợ, chủ yếu là thực hiện các thao tác cơ bản trên máy tính mà hắn đã lập trình sẵn, đồng thời có thể điều chỉnh nếu có biến xảy ra, Tú tình cờ là lựa chọn tốt nhất mà cũng là lựa chọn duy nhất hắn có.

“Này này, không phải là làm cái gì phạm pháp đó chứ? Sao nghe nó cứ mafia vậy.” Tú nuốt một ngụm nước bọt xuống cái cổ họng có chút khô khan, cậu rất muốn giúp nhưng nghe chừng có mùi gì đó hắc ám ở đây khiến Tú sờ sợ, “Mình có thể từ chối được không? Lần trước cậu đã nói…”

“Hai trăm triệu! Xong việc tôi sẽ cho cậu hai trăm triệu.” Mạnh Đức lạnh lùng nói.

“Không phải là chuyện tiền, mình…”

“Ba trăm”

Chờ gần 20 giây không thấy Tú phản hồi, Mạnh Đức bắt đầu cảm thấy bực bội.

“Năm trăm triệu, nếu cậu thấy chưa đủ thì cho tôi một con số.”

Thở dài, tiền nhiều để làm gì chứ, các người có thực sự sung sướng sao, Tú trả lời: “Hai trăm là đủ, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra, cậu phải chịu mọi trách nhiệm. Còn nữa, đây sẽ là lần cuối cùng, sau khi kết thúc mọi chuyện, đừng gọi điện cho mình nữa.”

“Được, chút nữa tôi sẽ chuyển khoản cho cậu, vé máy bay cũng sẽ được đặt, đợi cậu ra Hà Nội rồi tôi sẽ đưa bản kế hoạch cho cậu.” Đạt được sự đồng ý của Tú, hắn chuẩn bị gác máy để đi làm bữa tối, hắn cần đủ thể lực để thực hiện kế hoạch.

“Chờ chút, cậu làm sao biết số điện thoại này của mình, còn nữa, mình chưa cho cậu số tài khoản.”

“Cậu có vẻ quên mất chuyên ngành tôi theo học ở nước ngoài sao, cậu biết về tôi ít hơn là cậu nghĩ đấy. Hẹn ngày gặp lại”.